Thứ Năm, 29 tháng 9, 2016

Mỗi khi nhắc về mẹ, chắc hẳn trong lòng mỗi con người chúng ta không ai là không thôi xao xuyến, bồi hồi. Mẹ chính là người đã chăm sóc ta, nuôi nấng ta khôn lớn từng ngày và vượt qua bao gian lao, vất vả, vượt lên tất cả những khó khăn, thách thức trong cuộc đời. Do đó khi viết về mẹ Nguyễn Duy ghi:
“Ta đi trọn kiếp con người
Cũng không đi hết mấy lời mẹ ru” 
Tình mẹ bao la và cao cả, 1 thứ tình cảm đẹp đến mãnh liệt.

Hai câu thơ trên có tính hàm súc và sâu lắng trong 1 bài thơ xúc động viết về mẹ. Vẻ đẹp của 2 câu thơ thật tròn cho chữ tình: thể hiện ở cảm xúc vừa thiêng liêng, vừa lắng đọng, mang nặng triết lý: mấy lời mẹ ru biểu tượng cho tình cảm yêu thương vô bờ mà mẹ dành cho con. Cách nói đi trọn kiếp cũng không đi hết khẳng định tình mẹ là vô cùng thiêng liêng cao cả và bất tử; là bao la vô tận, không sao có thể đền đáp hết được. ý thơ cũng thể hiện lòng biết ơn sâu sắc.
Tình mẫu tử là tình cảm thương yêu, đùm bọc, che chở,…mà người mẹ dành cho con. Tình cảm ấy vừa tự nhiên vừa cao cả nên sẽ đi theo mỗi người suốt cuộc đời.

Vâng, từ xưa đến nay Trong đời sống của mỗi con người có vô vàn mối quan hệ tình cảm hết sức tinh tế, phức tạp và phong phú, nhiều thứ tình cảm cao đẹp như tình cảm với ông bà, tình cảm anh chị em, tình bạn, tình yêu, tình cảm với quê hương đất nước, thì tình cảm cao quý nhất, thiêng liêng nhất và vĩnh cửu nhất, có vị trí đặc biệt, thiêng liêng và sâu nặng nhất có lẽ, bao giờ cũng là tình mẫu tử … Vì đó là tình cảm đầu tiên của mỗi người khi sinh ra và sẽ gắn bó trong suốt cuộc đời. "Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào" …

Lòng mẹ, cũng chính là tình mẫu tử. Đó là một thứ thiêng liêng, quý giá xuất phát từ tâm hồn long lanh như pha lê, dịu ngọt như dòng suối của mẹ dành cho đứa con thân yêu của mình. “Mẫu” là mẹ, “tử“ là con. Hai từ này hầu như chưa bao giờ xa cách, ví như cho dù họ có cách xa bao lâu, bao xa thì tâm hồn của mẹ và con luôn hòa quyện vào nhau
Khi con còn bé nhỏ, từ lúc vừa mới chào đời đã luôn được bàn tay mẹ nâng niu, dỗ dành. Thêm lớn 1 chút nữa, mẹ vẫn là người đỡ chúng ta từng bước đi đầu tiên. Khi đi học, đôi khi có những lúc con ham chơi khiến mẹ phải buồn lòng nhưng mẹ vẫn không bao giờ hờn trách con, luôn luôn chỉ bảo cho con thứ gì đúng, thứ gì là sai. Tất cả những đều đó đều chứng minh được như thế nào là tình mẹ. Mẹ luôn hi sinh tất cả để dành cho con những gì tốt đẹp nhất, khi con ốm thì mẹ thức trắng đêm trông nom, rồi mẹ lận đận sớm hôm để lo cho con cuộc sống được trọn vẹn, mẹ lại long đong sớm chiều vì công việc để chăm lo cho con đủ miếng cơm, manh áo…sự vất vả, tận tụy ấy khồn thể nào kể hết được bằng lời.
Đọc tiếp phần 2

0 nhận xét:

Đăng nhận xét